懊憹詩和彭孟陽三首 其二
每憶雙棲畏影單,迫人霜月五更寒。若為別去終成夢,祇是情深易作瀾。
香艷乞憐心冷盡,繁華驕寵意銷殘。愁來欲采忘憂草,不佩時難佩亦難。
měi
每
yì
憶
shuāng
雙
qī
棲
wèi
畏
yǐng
影
dān
單
,
pò
迫
rén
人
shuāng
霜
yuè
月
wǔ
五
gēng
更
hán
寒
ruò
。
wéi
若
bié
為
qù
別
zhōng
去
chéng
終
mèng
成
qí
夢
,
shì
祇
qíng
是
shēn
情
yì
深
zuò
易
lán
作
瀾
。
xiāng
香
yàn
艷
qǐ
乞
lián
憐
xīn
心
lěng
冷
jǐn
盡
,
fán
繁
huá
華
jiāo
驕
chǒng
寵
yì
意
xiāo
銷
cán
殘
chóu
。
lái
愁
yù
來
cǎi
欲
wàng
采
yōu
忘
cǎo
憂
bù
草
,
pèi
不
shí
佩
nán
時
pèi
難
yì
佩
nán
亦
難
。