懊恼

唐代 孟郊
恶诗皆得官,好诗空抱山。抱山冷殑殑,终日悲颜颜。 好诗更相嫉,剑戟生牙关。前贤死已久,犹在咀嚼间。 以我残杪身,清峭养高闲。求闲未得闲,众诮瞋bF々。
è shī jiē guān   hǎo shī kōng bào shān bào shān lěng qíng qíng   zhōng bēi yán yán
hǎo shī gēng xiāng   jiàn shēng guān qián xián jiǔ   yóu zài jué jiān
cán miǎo shēn   qīng qiào yǎng gāo xián qiú xián wèi xián   zhòng qiào chēn   b   F bF。