安平公诗

唐代 李商隐
丈人博陵王名家,怜我总角称才华。华州留语晓至暮, 高声喝吏放两衙。明朝骑马出城外,送我习业南山阿。 仲子延岳年十六,面如白玉欹乌纱。其弟炳章犹两丱, 瑶林琼树含奇花。陈留阮家诸侄秀,逦迤出拜何骈罗。 府中从事杜与李,麟角虎翅相过摩。清词孤韵有歌响, 击触钟磬鸣环珂。三月石堤冻销释,东风开花满阳坡。 时禽得伴戏新木,其声尖咽如鸣梭。公时载酒领从事, 踊跃鞍马来相过。仰看楼殿撮清汉,坐视世界如恒沙。 面热脚掉互登陟,青云表柱白云崖。一百八句在贝叶, 三十三天长雨花。长者子来辄献盖,辟支佛去空留靴。 公时受诏镇东鲁,遣我草诏随车牙。顾我下笔即千字, 疑我读书倾五车。呜呼大贤苦不寿,时世方士无灵砂。 五月至止六月病,遽颓泰山惊逝波。明年徒步吊京国, 宅破子毁哀如何。西风冲户卷素帐,隙光斜照旧燕窠。 古人常叹知己少,况我沦贱艰虞多。如公之德世一二, 岂得无泪如黄河。沥胆咒愿天有眼,君子之泽方滂沱。
zhàng rén líng wáng míng jiā   lián zǒng jiǎo chēng cái huá huá zhōu liú xiǎo zhì  
gāo shēng fàng liǎng míng cháo chū chéng wài   sòng nán shān ē
zhòng yán yuè nián shí liù   miàn bái shā bǐng zhāng yóu liǎng guàn  
yáo lín qióng shù hán huā chén liú ruǎn jiā zhū zhí xiù   chū bài pián luó
zhōng cóng shì   lín jiǎo chì xiāng guò qīng yùn yǒu xiǎng  
chù zhōng qìng míng huán sān yuè shí dòng xiāo shì   dōng fēng kāi huā mǎn yáng
shí qín bàn xīn   shēng jiān yàn míng suō gōng shí zài jiǔ lǐng cóng shì  
yǒng yuè ān lái xiāng guò yǎng kàn lóu diàn 殿 cuō qīng hàn   zuò shì shì jiè héng shā
miàn jiǎo diào dēng zhì   qīng yún biǎo zhù bái yún bǎi zài bèi  
sān shí sān tiān cháng huā zhǎng zhě lái zhé xiàn gài   zhī kōng liú xuē
gōng shí shòu zhào zhèn dōng   qiǎn cǎo zhào suí chē xià qiān  
shū qīng chē xián shòu 寿   shí shì fāng shì líng shā
yuè zhì zhǐ liù yuè bìng   tuí tài shān jīng shì míng nián diào jīng guó  
zhái zi huǐ āi 西 fēng chōng juǎn zhàng   guāng xié zhào jiù yàn
rén cháng tàn zhī shǎo   kuàng lún jiàn jiān duō gōng zhī shì èr  
de lèi huáng dǎn zhòu yuàn tiān yǒu yǎn   jūn zi zhī fāng pāng tuó