安平公詩

唐代 李商隱
丈人博陵王名家,憐我總角稱才華。華州留語曉至暮, 高聲喝吏放兩衙。明朝騎馬出城外,送我習業南山阿。 仲子延岳年十六,面如白玉欹烏紗。其弟炳章猶兩丱, 瑤林瓊樹含奇花。陳留阮家諸侄秀,邐迤出拜何駢羅。 府中從事杜與李,麟角虎翅相過摩。清詞孤韻有歌響, 擊觸鐘磬鳴環珂。三月石堤凍銷釋,東風開花滿陽坡。 時禽得伴戲新木,其聲尖咽如鳴梭。公時載酒領從事, 踴躍鞍馬來相過。仰看樓殿撮清漢,坐視世界如恆沙。 面熱腳掉互登陟,青雲表柱白雲崖。一百八句在貝葉, 三十三天長雨花。長者子來輒獻蓋,辟支佛去空留靴。 公時受詔鎮東魯,遣我草詔隨車牙。顧我下筆即千字, 疑我讀書傾五車。嗚呼大賢苦不壽,時世方士無靈砂。 五月至止六月病,遽頹泰山驚逝波。明年徒步吊京國, 宅破子毀哀如何。西風沖戶卷素帳,隙光斜照舊燕窠。 古人常嘆知己少,況我淪賤艱虞多。如公之德世一二, 豈得無淚如黃河。瀝膽咒願天有眼,君子之澤方滂沱。
zhàng rén líng wáng míng jiā   lián zǒng jiǎo chēng cái huá huá zhōu liú xiǎo zhì  
gāo shēng fàng liǎng míng cháo chū chéng wài   sòng nán shān ē
zhòng yán yuè nián shí liù   miàn bái shā bǐng zhāng yóu liǎng guàn  
yáo lín qióng shù hán huā chén liú ruǎn jiā zhū zhí xiù   chū bài pián luó
zhōng cóng shì   lín jiǎo chì xiāng guò qīng yùn yǒu xiǎng  
chù zhōng qìng míng huán sān yuè shí dòng xiāo shì   dōng fēng kāi huā mǎn 滿 yáng
shí qín bàn xīn   shēng jiān yàn míng suō gōng shí zài jiǔ lǐng cóng shì  
yǒng yuè ān lái xiāng guò yǎng kàn lóu diàn 殿 cuō qīng hàn   zuò shì shì jiè héng shā
miàn jiǎo diào dēng zhì   qīng yún biǎo zhù bái yún bǎi zài bèi  
sān shí sān tiān cháng huā zhǎng zhě lái zhé xiàn gài   zhī kōng liú xuē
gōng shí shòu zhào zhèn dōng   qiǎn cǎo zhào suí chē xià qiān  
shū qīng chē xián shòu   shí shì fāng shì líng shā
yuè zhì zhǐ liù yuè bìng   tuí tài shān jīng shì míng nián diào jīng guó  
zhái zi huǐ āi 西 fēng chōng juǎn zhàng   guāng xié zhào jiù yàn
rén cháng tàn zhī shǎo   kuàng lún jiàn jiān duō gōng zhī shì èr  
de lèi huáng dǎn zhòu yuàn tiān yǒu yǎn   jūn zi zhī fāng pāng tuó