安化闻叠江伯兄讣
夜静乌啼霜满林,月斜香冷漏声沉。诗书已负青云梦,鬼女应怜白发心。
长信江山流水远,那堪风雨落花深。边庭独下灯前泪,愁听胡笳杂暮砧。
yè
夜
jìng
静
wū
乌
tí
啼
shuāng
霜
mǎn
满
lín
林
,
yuè
月
xié
斜
xiāng
香
lěng
冷
lòu
漏
shēng
声
chén
沉
。
。
shī
诗
shū
书
yǐ
已
fù
负
qīng
青
yún
云
mèng
梦
,
guǐ
鬼
nǚ
女
yīng
应
lián
怜
bái
白
fà
发
xīn
心
。
。
cháng
长
xìn
信
jiāng
江
shān
山
liú
流
shuǐ
水
yuǎn
远
,
nà
那
kān
堪
fēng
风
yǔ
雨
luò
落
huā
花
shēn
深
。
。
biān
边
tíng
庭
dú
独
xià
下
dēng
灯
qián
前
lèi
泪
,
chóu
愁
tīng
听
hú
胡
jiā
笳
zá
杂
mù
暮
zhēn
砧
。
。