爱月夜眠迟 本意

清代 顾太清
树影朦胧,望小蟾乍涌,人立桐阴。草根虫语,沾衣露下,双双睡稳胎禽。 芭蕉掩却红灯,天街夜色深沈。又谁家、一声声,不住敲动寒砧。 当此月满风微,把冰丝再鼓,谱入瑶琴。井栏杆外,闪闪不定,萤火几点难寻。 清辉暗转花稍,良宵一刻千金。想嫦娥、也如我,爱月不顾更深。
shù yǐng méng lóng   wàng xiǎo chán zhà yǒng   rén tóng yīn cǎo gēn chóng   zhān xià   shuāng shuāng shuì wěn tāi qín
jiāo yǎn què hóng dēng   tiān jiē shēn shěn yòu shuí jiā shēng shēng   zhù qiāo dòng hán zhēn
dāng yuè mǎn fēng wēi   bīng zài   yáo qín jǐng lán gān wài   shǎn shǎn dìng   yíng huǒ diǎn nán xún
qīng huī àn zhuǎn huā shāo   liáng xiāo qiān jīn xiǎng cháng é   ài yuè gēng shēn