哀羊裘为孙八赋

清代 吴嘉纪
孙八壮年已白头,十年歌哭古扬州。 囊底黄金散已尽,笥中存一羔羊裘。 晨起雪渚渚,取裘覆儿女; 亭午号朔风,儿持衣而翁。 风声雪片夜满牖,殷勤自解护阿妇。 裘之温暖诚足珍,不得众身为一身。 吁嗟乎,长安天子非故人,羊裘冷落对邗水。 他年姓字齐严光,今日饥寒累妻子。
sūn zhuàng nián bái tóu   shí nián yáng zhōu  
náng huáng jīn sàn jǐn   zhōng cún gāo yáng qiú  
chén xuě zhǔ zhǔ   qiú ér  
tíng hào shuò fēng   ér chí ér wēng  
fēng shēng xuě piàn mǎn yǒu   yīn qín jiě ā  
qiú zhī wēn nuǎn chéng zhēn   de zhòng shēn wéi shēn  
jiē   cháng ān tiān fēi rén   yáng qiú lěng luò duì hán shuǐ  
nián xìng yán guāng   jīn hán lèi