哀平南为司训郭君妻

唐代 陈政
平南古封邑,山水天下奇。谁知水山间,访故有馀悲。 结发事君子,燕婉及兹时。君领平南训,妾当从所之。 嘉合谅不偶,偕老获奚疑。讵意方盛年,世途生崄巇。 胡蓝哄豺虎,咆哮薄城池。鸳鸯忽惊散,仓皇各东西。 孩提在中怀,呱呱益凄其。锋刃转陵胁,死生从此辞。 白璧苟以污,虽生亦奚为。厉声叱凶暴,溅血沾裳衣。 秋霜让凛溧,烈日同光辉。哀哉若女英,展也烈士规。 圣朝重化理,激薄良在斯。纶綍出中禁,龙光贲天涯。 一死安足惜,千载芳名垂。
píng nán fēng   shān shuǐ tiān xià shéi zhī shuǐ shān jiān   fǎng 访 yǒu bēi
jié shì jūn zi   yàn wǎn shí jūn lǐng píng nán xùn   qiè dāng cóng suǒ zhī
jiā liàng ǒu   xié lǎo huò fāng shèng nián   shì shēng xiǎn
lán hǒng chái   páo xiào báo chéng chí yuān yāng jīng sàn   cāng huáng dōng 西
hái zài zhōng huái 怀   fēng rèn zhuǎn líng xié   shēng cóng
bái gǒu   suī shēng wèi shēng chì xiōng bào   jiàn xuè zhān cháng
qiū shuāng ràng lǐn   liè tóng guāng huī āi zāi ruò yīng   zhǎn liè shì guī
shèng cháo zhòng huà   báo liáng zài lún chū zhōng jìn   lóng guāng bēn tiān
ān   qiān zǎi fāng míng chuí