哀江南 其十七

清代 钱澄之
吴王鸡坛雄,崛起树赤帜。学术虽非淳,才气岸然异。 里人兴义兵,共推季子智。攘臂事从戎,空拳当铁骑。 始愿岂捐躯,临危勇就义。头颅姜竿悬,巾帻俨未坠! 生乎苦好名,一死庶无愧!
wáng tán xióng   jué shù chì zhì xué shù suī fēi chún cái   àn rán    
rén xīng bīng   gòng tuī zhì rǎng shì cóng róng kōng   quán dāng tiě    
shǐ yuàn juān   lín wēi yǒng jiù tóu jiāng gān xuán 竿 jīn   yǎn wèi zhuì    
shēng hǎo míng   shù kuì