最高樓(春恨)

宋代 毛滂
新睡起,熏過繡羅衣。梳洗了,百般宜。東風淡盪垂楊院,一春心事有誰知。苦留人,嬌不盡,曲眉低。 漫良夜、月圓空好意,恐落花、流水終寄恨,悲歡往往相隨。鳳台痴望雙雙羽,高唐愁著夢回時。又爭如,遵大路,合逢伊。
xīn shuì   xūn guò xiù luó shū le   bǎi bān dōng fēng dàn dàng chuí yáng yuàn   chūn xīn shì yǒu shéi zhī liú rén   jiāo jìn   méi
màn liáng yuè yuán kōng hǎo   kǒng luò huā liú shuǐ zhōng hèn   bēi huān wǎng wǎng xiāng suí fèng tái chī wàng shuāng shuāng   gāo táng chóu zhù mèng huí shí yòu zhēng   zūn   féng