自貽

唐代 鄭谷
飲筵博席與心違,野眺春吟更是誰。琴有澗風聲轉淡, 詩無僧字格還卑。恨拋水國荷蓑雨,貧過長安櫻筍時。 頭角俊髦應指笑,權門蹤跡獨差池。
yǐn yán xīn wéi   tiào chūn yín gèng shì shuí qín yǒu jiàn fēng shēng zhuǎn dàn  
shī sēng hái bēi hèn pāo shuǐ guó suō   pín guò cháng ān yīng sǔn shí
tóu jiǎo jùn máo yīng zhǐ xiào   quán mén zōng chā chí