朱中書為余寫溪山幽趣彥鼒南還遂以贈之並題詩云

明代 楊士奇
山翠拂雲清,溪光湛虛碧。林亭攬澄爽,超然適所適。 為有江南趣,持贈江南客。公暇或披圖,還應憶江北。
shān cuì yún qīng   guāng zhàn lín tíng lǎn chéng shuǎng chāo   rán shì suǒ shì    
wèi yǒu jiāng nán   chí zèng jiāng nán gōng xiá huò hái   yīng jiāng běi