晝寢

宋代 張擴
翠簟輕紈腹果然,午風吹夢入湖邊。竹奴不語專新寵,水厄無功罷宿煙。 卻要降魔時讀易,未須盤膝彊磨磚。誰人妙解老韶訣,心印傳來不記年。
cuì diàn qīng wán guǒ rán   fēng chuī mèng biān zhú zhuān xīn chǒng shuǐ   è gōng yān 宿    
què yào xiáng shí   wèi pán jiàng zhuān shuí rén miào jiě lǎo sháo jué xīn   yìn chuán lái nián