中秋有賦

宋代 魏了翁
望舒與日元非敵,震受陽光巽成魄。 六十四象不言月,三百五篇譏月出。 古道貴陽不貴陰,賓禮卜晝不卜夕。 世間賞玩起何年,誤卻千年醉狂客。 不知客有肺腸無,更把荒誣作真實。 我因時序嘗作詩,洗盡兔窟蟾宮迷。 今年新作東樓成,胡為尚此窮攀躋。 人心和平民氣樂,日月昭明天宇豁。 須知此事與政通,不是詞人閒賞月。
wàng shū yuán fēi   zhèn shòu yáng guāng xùn chéng  
liù shí xiàng yán yuè   sān bǎi piān yuè chū  
dào guì yáng guì yīn   bīn bo zhòu bo  
shì jiān shǎng wán nián   què qiān nián zuì kuáng  
zhī yǒu fèi cháng   gèng huāng zuò zhēn shí  
yīn shí cháng zuò shī   jǐn chán gōng  
jīn nián xīn zuò dōng lóu chéng   wéi shàng qióng pān  
rén xīn píng mín   yuè zhāo míng tiān huō  
zhī shì zhèng tōng   shì rén xián shǎng yuè