至開元僧舍上方次韻舍弟二月一日之作

宋代 王安石
溪谷濺濺嫩水通,野田高下綠蒙茸。 和風滿樹笙簧雜,霽雪兼山粉黛重。 萬里有家歸尚隔,一廛無地去何從。 傷春故欲西南望,回首荒城已暮鍾。
jiān jiān nèn shuǐ tōng   tián gāo xià méng róng
fēng mǎn 滿 shù shēng huáng   xuě jiān shān fěn dài zhòng
wàn yǒu jiā guī shàng   chán cóng
shāng chūn 西 nán wàng   huí shǒu huāng chéng zhōng