志宏復有詩來再賦兩篇為報念其往復之無已也故寓意卒章以止之 其一

宋代 李綱
平生愛竹端自許,欲種千竿滿吾土。豈知好物不須多,只費東坡數番楮。 酒酣弄筆寫寒姿,一洗丹青空萬古。我今觀畫已蕭然,矧對吟風如共語。 淵明荒徑便拋官,仲子辭官歸灌圃。終年端坐飽太倉,更欲此君長傍戶。 亦知兩者固難兼,無那幽懷終不禦。縱教富貴欲何為,不若歸來栽竹愈。
píng shēng ài zhú duān   zhǒng qiān gān 竿 mǎn 滿 zhī hǎo duō zhǐ   fèi dōng shù fān chǔ    
jiǔ hān nòng xiě hán 姿   dān qīng kōng wàn jīn guān huà xiāo rán shěn   duì yín fēng gòng    
yuān míng huāng jìng biàn 便 pāo guān   zhòng guān guī guàn zhōng nián duān zuò bǎo tài cāng gèng   jūn zhǎng bàng    
zhī liǎng zhě nán jiān   yōu huái zhōng zòng jiào guì wéi   ruò guī lái zāi zhú