鄭子憲西齋

宋代 王安石
漫構軒窗意亦深,滔滔浮俗倦登臨。 詩書千載經綸志,松竹四時蕭灑心。 曉枕一容春夢到,夜燈唯許月廢台。 邑子從今夸勝事,豈論王謝世稱才。
màn gòu xuān chuāng shēn   tāo tāo juàn dēng lín  
shī shū qiān zǎi jīng lún zhì   sōng zhú shí xiāo xīn  
xiǎo zhěn róng chūn mèng dào   dēng wéi yuè fèi tái  
cóng jīn kuā shèng shì   lùn wáng xiè shì chēng cái