鷓鴣天 題七真洞

元代 耶律楚材
花草傾頹事已遷。浩歌遙望意茫然。江山王氣空千劫,桃李春風又一年。 橫翠嶂,架寒煙。野花平碧怨啼鵑。不知何限人間夢,並觸沉思到酒邊。
huā cǎo qīng tuí shì qiān hào yáo wàng máng rán jiāng shān wáng kōng qiān jié táo   chūn fēng yòu nián      
héng cuì zhàng   jià hán yān huā píng yuàn juān zhī xiàn rén jiān mèng bìng chù   chén dào jiǔ biān