招約之職方並示正甫書記

宋代 王安石
往時江總宅,近在青溪曲。 井滅非故桐,台傾尚余竹。 池塘三四月,菱蔓芙蕖馥。 蒲柳亦競時,冥冥一川綠。 方坻最所愛,意謂可穿築。 欲往無舟梁,長年寄心目。 故人晚得此,心事付草木。 消搖檐宇新,攬結蹊隧熟。 更能適我願,中水開茆屋。 鬼營誅荒梗,人境掃喧黷。 濠魚淨留連,海鳥暖追逐。 豈無方外客,於此停高躅。 憶初桑落時,要我豈非夙。 蠶眠忽欲老,一個未言速。 當緣東門水,尚澀南浦舳。 吾廬雖隱翳,賞眺還自足。 橫陂受後澗,直塹輸前瀆。 跳鱗出重錦,舞羽墮軟玉。 碧筩遞舒捲,紫角聯出縮。 千枝孫嶧陽,萬本毋淇澳。 滿門陶令株,彌岸韓侯蔌。 尚復有野物,與公新聽矚。 金鈿擁蕪菁,翠被敷苜蓿。 蝦蟆能作技,科斗似可讀。 欞軒俯北渚,花氣時度谷。 耘耡聊效顰,締構行可續。 荒乘儻不倦,一晝敢辭卜。 雖無北海酒,乃有平津肉。 翛翛仙李枝,城市久煩促。 寄聲與俱來,蔭我台上谷。
wǎng shí jiāng zǒng zhái   jìn zài qīng  
jǐng miè fēi tóng   tái qīng shàng zhú  
chí táng sān yuè   líng màn  
liǔ jìng shí   míng míng chuān  
fāng chí zuì suǒ ài   wèi chuān 穿 zhù  
wǎng zhōu liáng   cháng nián xīn  
rén wǎn   xīn shì cǎo  
xiāo yáo yán xīn   lǎn jié suì shú  
gèng néng shì yuàn   zhōng shuǐ kāi máo  
guǐ yíng zhū huāng gěng   rén jìng sǎo xuān  
háo jìng liú lián   hǎi niǎo nuǎn zhuī zhú  
fāng wài   tíng gāo zhú  
chū sāng luò shí   yào fēi  
cán mián lǎo   wèi yán  
dāng yuán dōng mén shuǐ   shàng nán zhú  
suī yǐn   shǎng tiào hái  
héng bēi shòu hòu jiàn   zhí qiàn shū qián  
tiào lín chū zhòng jǐn   duò ruǎn  
yǒng shū juàn   jiǎo lián chū suō  
qiān zhī sūn yáng   wàn běn  
mǎn 滿 mén táo lìng zhū   àn hán hòu  
shàng yǒu   gōng xīn tīng zhǔ  
jīn diàn yōng jīng   cuì bèi xu  
néng zuò   dǒu shì  
líng xuān běi zhǔ   huā shí  
yún chú liáo xiào pín   gòu xíng  
huāng chéng tǎng juàn   zhòu gǎn bo  
suī běi hǎi jiǔ   nǎi yǒu píng jīn ròu  
xiāo xiāo xiān zhī   chéng shì jiǔ fán  
shēng lái   yīn tái shàng