招楊德逢

宋代 王安石
山林投老倦紛紛,獨臥看雲卻憶君。 雲尚無心能出岫,不應君更懶於雲。
shān lín tóu lǎo juàn fēn fēn   kàn yún què jūn
yún shàng xīn néng chū xiù   yīng jūn gèng lǎn yún