招呂望之使君

宋代 王安石
潮溝東路兩牛鳴,十畝漪漣一草亭。 委質山林如許國,寄懷魚鳥欲忘形。 紛紛易變浮雲白,落落誰鍾老柏青。 尚有使君同好惡,想隨秋水肯揚舲。
cháo gōu dōng liǎng niú míng   shí lián cǎo tíng
wěi zhì shān lín guó   huái niǎo wàng xíng
fēn fēn biàn yún bái   luò luò shuí zhōng lǎo bǎi qīng
shàng yǒu shǐ 使 jūn tóng hào è   xiǎng suí qiū shuǐ kěn yáng líng