招戴道士彈琴

宋代 黃庭堅
春愁如發不勝梳,酒病綿綿困未蘇。 欲聽淳音消妄想,抱琴端為一來無。
chūn chóu shèng shū   jiǔ bìng mián 綿 mián 綿 kùn wèi
tīng chún yīn xiāo wàng xiǎng   bào qín duān wèi lái