張良

宋代 王安石
留侯美好如婦人,五世相韓韓入秦。 傾家為主合壯士,博浪沙中擊秦帝。 脫身下邳世不知,舉國大索何能為。 素書一卷天與之,谷城黃石非吾師。 固陵解鞍聊出口,捕取項羽如嬰兒。 從來四皓招不得,為我立棄商山芝。 洛陽賈誼才能薄,擾擾空令絳灌疑。
liú hòu měi hǎo rén   shì xiàng hán hán qín
qīng jiā wéi zhǔ zhuàng shì   làng shā zhōng qín
tuō shēn xià shì zhī   guó suǒ néng wéi
shū juàn tiān zhī   chéng huáng shí fēi shī
líng jiě ān liáo chū kǒu   xiàng yīng ér
cóng lái hào zhāo   wèi shāng shān zhī
luò yáng jiǎ cái néng báo   rǎo rǎo kōng lìng jiàng guàn