贈醉樵

明代 高啟
川釣已遭獵,野耕終改圖。 不如山中樵,醉臥誰得呼。 采山不採松,松花可為酒。 酒熟誰共斟,木客為我友。 木客已去空石床,舉杯向月邀吳剛。 借汝快斧斫大桂,要令四海增清光。 林風吹髮寒擁耳,獨枕空尊碧岩里。 此時忘卻負薪歸,猛虎一聲驚不起。 世間萬事如浮煙,看棋何必逢神仙。 青鬆化石鶴未返,酒醒又是三千年。
chuān diào zāo liè   gēng zhōng gǎi  
shān zhōng qiáo   zuì shuí  
cǎi shān cǎi sōng   sōng huā wèi jiǔ  
jiǔ shú shuí gòng zhēn   wèi yǒu  
kōng shí chuáng   bēi xiàng yuè yāo gāng  
jiè kuài zhuó guì   yào lìng hǎi zēng qīng guāng  
lín fēng chuī hán yōng ěr   zhěn kōng zūn yán  
shí wàng què xīn guī   měng shēng jīng  
shì jiān wàn shì yān   kàn féng shén xiān  
qīng sōng huà shí wèi fǎn   jiǔ xǐng yòu shì sān qiān nián