贈張康

宋代 王安石
昔在歷陽時,得子初江津。 手中紫團參,一飲寬吾親。 舍舟城南居,杖屨日相因。 百口代起伏,呻呼聒比鄰。 叩門或夜半,屢費藥物珍。 欲報恨不得,腸胃盤車輪。 今逢又坎坷,令子馳風塵。 顛倒車馬間,起先冰雪晨。 嗟我十五年,得祿尚辭貧。 所讀漫累車,豈能蘇一人。 無求愧子義,有施慚子仁。 逝將收桑榆,邀子寂寞濱。
zài yáng shí   zi chū jiāng jīn  
shǒu zhōng tuán cān   yǐn kuān qīn  
shě zhōu chéng nán   zhàng xiāng yīn  
bǎi kǒu dài   shēn guā lín  
kòu mén huò bàn   fèi yào zhēn  
bào hèn   cháng wèi pán chē lún  
jīn féng yòu kǎn   lìng chí fēng chén  
diān dào chē jiān   xiān bīng xuě chén  
jiē shí nián   祿 shàng pín  
suǒ màn lèi chē   néng rén  
qiú kuì zi   yǒu shī cán zi rén  
shì jiāng shōu sāng   yāo zi bīn