贈隱士

宋代 寇準
夫子住東野,經年不到城。 愛吟無俗趣,貪靜得閒名。 荒徑侵山影,虛堂出燕聲, 我慚為俗吏,泉石負幽情。
zhù dōng   jīng nián dào chéng  
ài yín   tān jìng xián míng  
huāng jìng qīn shān yǐng   táng chū yàn shēng  
cán wèi   quán shí yōu qíng