贈魏野處士

宋代 寇準
人間名利走塵埃,惟子高閒晦盛才。 欹枕夜風喧薜荔,閉門春雨長莓苔。 詩題遠岫經年得,僧戀幽軒繼日來。 卻恐明君徵隱逸,溪雲誰得共徘徊。
rén jiān míng zǒu chén āi   wéi zi gāo xián huì shèng cái  
zhěn fēng xuān   mén chūn zhǎng méi tái  
shī yuǎn xiù jīng nián   sēng liàn yōu xuān lái  
què kǒng míng jūn zhēng yǐn   yún shuí gòng pái huái