再賦

宋代 魏了翁
淘金亂川綠,發{上艹下戾}燒山紅。 自為天一隅,奚翅地十同。 米賤衣弗費,四民罕全功。 功夫到華卉,未至澆淳風。 老梅委林莽,洛佩遺丁東。 茶華新移根,脫命斤斧中。 焉知賁然者,秋毫綿蒼穹。 觀物弗之察,吾欲問黃熊。
táo jīn luàn chuān     { shàng cǎo xià   } shāo shān hóng  
wèi tiān   chì shí tóng  
jiàn fèi   mín hǎn quán gōng  
gōng dào huá huì   wèi zhì jiāo chún fēng  
lǎo méi wěi lín mǎng   luò pèi dīng dōng  
chá huá xīn gēn   tuō mìng jīn zhōng  
yān zhī bēn rán zhě   qiū háo mián 綿 cāng qióng  
guān zhī chá   wèn huáng xióng