再次韻和酬

宋代 劉弇
俗眼紛紛少得青,獨君襟義富坻京。揮斤郢鼻時驚巧,持鼓雷門浪費聲。 正喜珠璣生咳唾,敢期茅蕝被游纓。鯫生譾譾難論報,此日方知海是瀛。
yǎn fēn fēn shǎo qīng   jūn jīn chí jīng huī jīn yǐng shí jīng qiǎo chí   léi mén làng fèi shēng    
zhèng zhū shēng tuò   gǎn máo jué bèi yóu yīng zōu shēng jiǎn jiǎn nán lùn bào   fāng zhī hǎi shì yíng