雜感十首以野曠沙岸淨天高秋月明為韻

宋代 陸游
磨鏡要使明,拭幾要使淨;奈何視吾心,不若幾與鏡?垢污倘未除,秋毫即為病。 吾曹亦聖徒,可不學顏孟?
jìng yào shǐ 使 míng   shì yào shǐ 使 jìng   nài shì xīn   ruò jìng   gòu tǎng wèi chú   qiū háo wéi bìng  
cáo shèng   xué yán mèng