寓言九首007

宋代 王安石
鐘鼓非樂本,本末猶相因。 仁聲入人深,孟子言之醇。 如何貞觀君,從古同隋陳。 風俗不粹美,惜哉世無臣。
zhōng fēi běn   běn yóu xiāng yīn
rén shēng rén shēn   mèng yán zhī chún
zhēn guàn jūn   cóng tóng suí chén
fēng cuì měi   zāi shì chén