與舍弟華藏院忞君亭詠竹

宋代 王安石
一逕森然四座涼,殘陰餘韻去何長。 人憐直節生來瘦,自許高材老更剛。 會與蒿藜同雨露,終隨松柏到冰霜。 煩君惜取根株在,欲乞伶倫學鳳凰。
jìng sēn rán zuò liáng   cán yīn yùn zhǎng
rén lián zhí jié shēng lái shòu   gāo cái lǎo gēng gāng
huì hāo tóng   zhōng suí sōng bǎi dào bīng shuāng
fán jūn gēn zhū zài   líng lún xué fèng huáng