與平甫同賦槐

宋代 王安石
冰雪泊楚岸,萬株同飄零。 春風都城居,初見葉青青。 歲行如車輪,蔭翳忽滿庭。 秋子今在眼,何時動江舲。
bīng xuě chǔ àn   wàn zhū tóng piāo líng
chūn fēng chéng   chū jiàn qīng qīng
suì xíng chē lún   yīn mǎn 滿 tíng
qiū jīn zài yǎn   shí dòng jiāng líng