與呂望之上東嶺

宋代 王安石
靖節愛吾廬,猗玗樂吾耳。 適野無心諠,吾今亦如此。 紛紛舊可厭,俗子今掃軌。 使君氣相求,眷顧未雲已。 追隨上東嶺,俯仰多可喜。 何以況清明,朝陽麗秋水。 微雲會消散,豈久污塵滓。 所懷在分衿,藉草淚如洗。
jìng jié ài   ěr
shì xīn xuān   jīn
fēn fēn jiù yàn   jīn sǎo guǐ
shǐ 使 jūn xiāng qiú   juàn wèi yún
zhuī suí shàng dōng lǐng   yǎng duō
kuàng qīng míng   zhāo yáng qiū shuǐ
wēi yún huì xiāo sàn   jiǔ chén
suǒ huái zài fēn jīn   cǎo lèi