玉樓春

宋代 晏幾道
瓊酥酒面風吹醒。一縷斜紅臨晚鏡。小顰微笑盡妖繞,淺注輕勻長淡淨。 手挼梅蕊尋香徑。正是佳期期未定。春來還為個般愁,瘦損宮腰羅帶剩。
qióng jiǔ miàn fēng chuī xǐng xié hóng lín wǎn jìng xiǎo pín wēi xiào jǐn yāo rào   qiǎn zhù qīng yún zhǎng dàn jìng
shǒu ruá méi ruǐ xún xiāng jìng zhèng shì jiā wèi dìng chūn lái huán wèi bān chóu   shòu sǔn gōng yāo luó dài shèng