漁家傲

宋代 毛滂
恰則小庵貪睡著。不知風撼梅花落。一點兒春吹去卻。香約略。黃蜂猶抱紅酥萼。 繞遍寒枝添索寞。卻穿竹徑隨孤鶴。守定微官真箇錯。從今莫。從今莫負雲山約。
qià xiǎo ān tān shuì zhù zhī fēng hàn méi huā lào diǎn er chūn chuī què xiāng yuē lüè huáng fēng yóu bào hóng è
rào biàn hán zhī tiān suǒ què chuān 穿 zhú jìng suí shǒu dìng wēi guān zhēn cuò cóng jīn cóng jīn yún shān yuē