雨過偶書

宋代 王安石
霈然甘澤洗塵寰,南畝東郊共慰顏。 地望歲功還物外,天將生意與人間。 霽分星鬥風雷靜,涼入軒窗枕簟閒。 誰似浮雲知進退,才成霖雨便歸山。
pèi rán gān chén huán   nán dōng jiāo gòng wèi yán
wàng suì gōng hái wài   tiān jiàng shēng rén jiān
fēn xīng dǒu fēng léi jìng   liáng xuān chuāng zhěn diàn xián
shuí shì yún zhī jìn tuì 退   cái chéng lín biàn 便 guī shān