于飛樂·記瞢騰

宋代 毛滂
記瞢騰,濃睡里,一片行雲。未多時、夢破雲驚。聽轆轤,聲斷也,井底銀瓶。不如羅帶,等閒便、結得同心。 系畫船,楊柳岸,曉月亭亭。記陽關、斷韻殘聲。被西風,吹玉枕,酒魄還清。有些言語,獨自個、說與誰應。
méng téng   nóng shuì   piàn xíng yún wèi duō shí mèng yún jīng tīng lu   shēng duàn   jǐng yín píng luó dài   děng xián biàn 便 jié tóng xīn
huà chuán   yáng liǔ àn   xiǎo yuè tíng tíng yáng guān duàn yùn cán shēng bèi 西 fēng   chuī zhěn   jiǔ huán qīng yǒu xiē yán   shuō shuí yīng