越人以幕養花因游其下二首

宋代 王安石
尚有殘紅已可悲,更憂回首隻空枝。 莫嗟身世渾無事,睡過春風作惡時。
shàng yǒu cán hóng bēi   gèng yōu huí shǒu zhǐ kōng zhī  
jiē shēn shì hún shì   shuì guò chūn fēng zuò è shí