有感

宋代 王安石
憶昔與鬍子,戲娛西城幽。 放斥仆與馬,獨身步田疇。 牛豎歌我旁,聽之為久留。 一接田父語,嘆之勝王侯。 追逐恨不恣,暮歸輒懷愁。 顧常輕千乘,只願足一丘。 子時怪我少,好此寂寞游。 笙箕不入耳,又不甘醪羞。 那知抱孤傷,罷頓不能遒。 世味已鮮少,但余野心稠。 乖離今十年,班發滿我頭。 昔興亦略盡,食眠常百憂。 每逢佳山水,欲往輒復休。 方壯遂如此,況乃高春秋。
zi   西 chéng yōu  
fàng chì   shēn tián chóu  
niú shù páng   tīng zhī wéi jiǔ liú  
jiē tián   tàn zhī shèng wáng hóu  
zhuī zhú hèn   guī zhé huái chóu  
cháng qīng qiān shèng   zhǐ yuàn qiū  
shí guài shǎo   hǎo yóu  
shēng ěr   yòu gān láo xiū  
zhī bào shāng   dùn néng qiú  
shì wèi xiān shǎo   dàn xīn chóu  
guāi jīn shí nián   bān mǎn 滿 tóu  
xīng lüè jìn   shí mián cháng bǎi yōu  
měi féng jiā shān shuǐ   wǎng zhé xiū  
fāng zhuàng suì   kuàng nǎi gāo chūn qiū