詠拙政園山茶

清代 吳偉業
拙政園內山茶花,一株兩株枝交加。艷如天孫織雲錦,赬如奼女燒丹砂。 百年前是空王宅,寶珠色相生光華。歌台舞榭從何起,當日豪家擅閭里。 苦奪精藍為玩花,旋拋先業隨流水。兒郎縱博賭名園,一擲輸人等糠秕。 後人修築改池台,石樑路轉蒼苔履。曲檻奇花拂畫樓,樓上朱顏嬌莫比。 斗盡風流富管弦,更誰瞥眼閒桃李。齊女門邊戰鼓聲,入門便作將軍壘。 荊棘從填馬矢高,斧斤勿剪鶯簧喜。近年此地歸相公,相公勞苦承明宮。 真宰陽和暗回斡,長安日日披薰風。花留金谷遲難落,花到朱門分外紅。 一去沈遼歸未得,百花深鎖月明中。看園剩有灌花老,為道此花吳地少。 宋代經今六百年,虬干成圍更成抱。嘉賓開宴醉春風,火齊堆光上穹昊。 於今忽作無主花,滿地飄殘竟誰掃!聞語還思出塞人,玉門關外無芳草。 夢魂遙想故園花,未見名花顏色好。對花不語淚沾衣,惆悵花間燕子飛。 折取一枝還供佛,征入消息幾時歸?
zhuō zhèng yuán nèi shān chá huā   zhū liǎng zhū zhī jiāo jiā yàn tiān sūn zhī yún jǐn   chēng chà shāo dān shā
bǎi nián qián shì kōng wáng zhái   bǎo zhū xiàng shēng guāng huá tái xiè cóng   dāng háo jiā shàn
duó jīng lán wèi wán huā   xuán pāo xiān suí liú shuǐ ér láng zòng míng yuán   zhì shū rén děng kāng
hòu rén xiū zhù gǎi chí tái   shí liáng zhuǎn cāng tái kǎn huā huà lóu   lóu shàng zhū yán jiāo
dòu jǐn fēng liú guǎn xián   gèng shuí piē yǎn xián táo mén biān zhàn shēng   mén biàn 便 zuò jiāng jūn lěi
jīng cóng tián shǐ gāo   jīn jiǎn yīng huáng jìn nián guī xiàng gōng   xiàng gōng láo chéng míng gōng
zhēn zǎi yáng àn huí   cháng ān xūn fēng huā liú jīn chí nán luò   huā dào zhū mén fèn wài hóng
shěn liáo guī wèi   bǎi huā shēn suǒ yuè míng zhōng kàn yuán shèng yǒu guàn huā lǎo   wéi dào huā shǎo
sòng dài jīng jīn liù bǎi nián   qiú gàn chéng wéi gēng chéng bào jiā bīn kāi yàn zuì chūn fēng   huǒ duī guāng shàng qióng hào
jīn zuò zhǔ huā   mǎn 滿 piāo cán jìng shuí sǎo   wén hái chū sài rén   mén guān wài fāng cǎo
mèng hún yáo xiǎng yuán huā   wèi jiàn míng huā yán hǎo duì huā lèi zhān   chóu chàng huā jiān yàn zi fēi
zhé zhī hái gòng   zhēng xiāo xi shí guī