用辛稼軒陳同甫倡和韻,送王正子之襄陽,明

清代 陳維崧
立馬和君說:到襄陽、為余先問,隆中諸葛。 往日英雄潮打盡,怪煞怒濤崩雪。 今古恨、總多於發。 再問大堤諸女伴,白銅鞮、可有閒風月?誰彈向,楚天瑟?才逢燕市還分別。 悵平生、無多知己,幾番離合。 此去武昌魚不少,莫惜顏筋柳骨。 要頻看、鄭虔三絕。 一幅新詞《淒涼犯》,囑來春、並示何生鐵。 霜夜吼,燭花裂。
jūn shuō   dào xiāng yáng wèi xiān wèn lóng   zhōng zhū    
wǎng yīng xióng cháo jǐn   guài shā tāo bēng xuě  
jīn hèn zǒng duō    
zài wèn zhū bàn   bái tóng yǒu xián fēng yuè shuí   dàn xiàng chǔ   tiān cái   féng yān shì hái fēn bié    
chàng píng shēng duō zhī   fān    
chāng shǎo   yán jīn liǔ  
yào pín kàn zhèng qián sān jué    
xīn liáng fàn zhǔ lái   chūn bìng shì shēng tiě        
shuāng hǒu   zhú huā liè