用明發不寐有懷二人為韻寄李秉彝德叟

宋代 黃庭堅
蚤知鵲山亭,李杜發佳思。 彌年聽傳夸,登覽通夢寐。 遙憐坐清曠,落筆富新制。 尚因賓客集,瀝酒使我醉。
zǎo zhī què shān tíng   jiā  
nián tīng chuán kuā   dēng lǎn tōng mèng mèi  
yáo lián zuò qīng kuàng   luò xīn zhì  
shàng yīn bīn   jiǔ shǐ 使 zuì