詠夢

明代 高啟
的的緣愁得,蒙蒙與醉和。 輕隨雲浩蕩,暗越嶺嵯峨。 夜店嗟偏短,春閨想最多。 關山歸識路,江渚去凌波。 梁落中宵月,樓橫欲曙河。 隔簾休警鵲,近燭任飛蛾。 游遠寧煩載,穿深豈畏訶。 寒驚瑤作障,暖戀錦成窩。 蝴蝶誰家信,鴛鴦別浦歌。 靜嫌風動竹,鬧怯雨鳴荷。 寂歷窗扃紙,低遲帳卷羅。 知情唯枕共,送恨忽鍾過。 縞袂香猶在,朱弦字不磨。 記來還仿佛,尋去已蹉跎。 宿燼分余麝,殘妝暈淺螺。 憂歡情總幻,離合事皆訛。 池上吟芳草,庭前覓舊柯。 既因思是種,復念睡為魔。 易斷俄如此,難憑竟若何。 陽台莫重問,千古笑巫娥。
yuán chóu   méng méng zuì  
qīng suí yún hào dàng   àn yuè lǐng cuó é  
diàn jiē piān duǎn   chūn guī xiǎng zuì duō  
guān shān guī shí   jiāng zhǔ líng  
liáng luò zhōng xiāo yuè   lóu héng shǔ  
lián xiū jǐng què   jìn zhú rèn fēi é  
yóu yuǎn níng fán zài   chuān 穿 shēn wèi  
hán jīng yáo zuò zhàng   nuǎn liàn jǐn chéng  
dié shuí jiā xìn   yuān yāng bié  
jìng xián fēng dòng zhú   nào qiè míng  
chuāng jiōng zhǐ   chí zhàng juǎn luó  
zhī qíng wéi zhěn gòng   sòng hèn zhōng guò  
gǎo mèi xiāng yóu zài   zhū xián  
lái huán fǎng 仿   xún cuō tuó  
宿 jìn fēn shè   cán zhuāng yūn qiǎn luó  
yōu huān qíng zǒng huàn   shì jiē é  
chí shàng yín fāng cǎo   tíng qián jiù  
yīn shì zhǒng   niàn shuì wèi  
duàn é   nán píng jìng ruò  
yáng tái zhòng wèn   qiān xiào é