永濟道中寄諸舅弟

宋代 王安石
燈火匆匆出館陶,回看永濟日初高。 似聞空舍鳥烏樂,更覺荒陂人馬勞。 客路光陰真棄置,春風邊塞只蕭騷。 辛夷樹下烏塘尾,把手何時得汝曹。
dēng huǒ cōng cōng chū guǎn táo   huí kàn yǒng chū gāo
shì wén kōng shě niǎo   gèng jué huāng bēi rén láo
guāng yīn zhēn zhì   chūn fēng biān sài zhǐ xiāo sāo
xīn shù xià táng wěi   shǒu shí cáo