灉湖山寺

唐代 張說
空山寂歷道心生,虛谷迢遙野鳥聲。禪室從來塵外賞, 香台豈是世中情。雲間東嶺千尋出,樹里南湖一片明。 若使巢由知此意,不將蘿薜易簪纓。
kōng shān dào xīn shēng   tiáo yáo niǎo shēng chán shì cóng lái chén wài shǎng  
xiāng tái shì shì zhōng qíng yún jiān dōng lǐng qiān xún chū   shù nán piàn míng
ruò shǐ 使 cháo yóu zhī   jiāng luó zān yīng