詠懷

宋代 梅堯臣
自余居田野,未免病與貧。 常把神農書,每以藥物親。 處方猶持法,義比君使臣。 但恨無餘資,豈及療我鄰。 筆頭不中書,聊可備急人。 昨日除吏來,吾邦為長民。 欲溺復燃灰,敗筆前已陳。
tián   wèi miǎn bìng pín  
cháng shén nóng shū   měi yào qīn  
chǔ fāng yóu chí   jūn shǐ 使 chén  
dàn hèn   liáo lín  
tóu zhōng shū   liáo bèi rén  
zuó chú lái   bāng wèi cháng mín  
rán huī   bài qián chén