詠懷

唐代 鄭谷
迂疏雖可欺,心路甚男兒。薄宦渾無味,平生粗有詩。 淡交終不破,孤達晚相宜。直夜花前喚,朝寒雪裡追。 竹聲輸我聽,茶格共僧知。景物還多感,情懷偶不卑。 溪鶯喧午寢,山蕨止春飢。險事銷腸酒,清歡敵手棋。 香鋤拋藥圃,煙艇憶莎陂。自許亨途在,儒綱復振時。
shū suī   xīn shén nán ér báo huàn hún wèi   píng shēng yǒu shī
dàn jiāo zhōng   wǎn xiāng zhí huā qián huàn   cháo hán xuě zhuī
zhú shēng shū tīng   chá gòng sēng zhī jǐng hái duō gǎn   qíng huái ǒu bēi
yīng xuān qǐn   shān jué zhǐ chūn xiǎn shì xiāo cháng jiǔ   qīng huān shǒu
xiāng chú pāo yào   yān tǐng shā bēi hēng zài   gāng zhèn shí