陰漫漫行

宋代 王安石
愁雲怒風相追逐,青山滅沒滄江覆。 少留燈火就空床,更聽波濤圍野屋。 憶昨踏雪度長安,夜宿木瘤還苦寒。 誰雲當春便妍暖,十日九八陰漫漫。
chóu yún fēng xiāng zhuī zhú   qīng shān miè cāng jiāng
shǎo liú dēng huǒ jiù kōng chuáng   gèng tīng tāo wéi
zuó xuě cháng ān   宿 liú hái hán
shuí yún dāng chūn biàn 便 yán nuǎn   shí jiǔ yīn màn màn