尹村道中

宋代 王安石
滿眼霜吹宿草根,謾知新歲不逢春。 卻疑青嶂非人世,更覺黃雲是塞塵。 萬里張侯能奉使,百年曾子肯辭親。 自憐許國終無用,何事紛紛客此身。
mǎn 滿 yǎn shuāng chuī 宿 cǎo gēn   mán zhī xīn suì féng chūn
què qīng zhàng fēi rén shì   gèng jué huáng yún shì sāi chén
wàn zhāng hóu néng fèng shǐ 使   bǎi nián zēng kěn qīn
lián guó zhōng yòng   shì fēn fēn shēn